- Buổi chiều mày hay đi chơi, như vậy là mày học buổi sáng hén?
Nào ngờ Hồng Hoa lắc đầu:
- Em nghỉ học lâu rồi.
Nó trả lời bằng một giọng buồn thỉu buồn thiu.
Dòm mặt nó, tự nhiên tôi cảm thấy nao nao trong lòng. Tôi hỏi chuyện học, tính làm cho nó vui, không dè lại làm nó buồn thêm.
- Sao mày phải nghỉ học vậy? - Tôi hỏi, giọng bùi ngùi.
Hồng Hoa không đáp. Nó chớp mắt và quay mặt đi chỗ khác.
Tôi đoán mò:
- Lại chuyện hộ khẩu nữa chứ gì?
Hồng Hoa vẫn không quay mặt lại nhưng tôi thấy nó khẽ gật đầu. Tôi định tìm lời an ủi nó nhưng nghĩ mãi chẳng biết nói gì. Loay hoay một hồi, tôi đành chép miệng:
- Ai ở dưới quê lên cũng vậy thôi! Tao nghe người ta bảo nhập hộ khẩu khó lắm!
Vừa nói tôi vừa nhìn Hồng Hoa và thấy đôi vai mảnh khảnh của nó hình như đang rung lên. Chắc là nó khóc! Tôi nghĩ thầm và cảm thấy lòng xốn xang vô kể. Nhưng tôi không dám bước tới. Tôi chỉ đứng im buồn rầu nhìn nó và nghĩ xem có cách gì giúp nó hay không.
Chợt tôi reo lên:
- A, phải rồi! Để tao nhờ ba tao nhập hộ khẩu giùm cho gia đình mày! Ba tao làm lớn lắm, lại quen toàn các ông to, chắc là nhập được!
Tôi vừa nói dứt câu, Hồng Hoa quay mặt lại. Tôi càng hí hửng:
- Vậy hén! Để tối nay tao nói với ba tao!
Nào ngờ Hồng Hoa không chịu. Nó đưa tay quẹt nước mắt, đáp:
- Thôi, khỏi! Ba em nộp giấy tờ lâu rồi, chắc trước sau gì người ta cũng cho nhập.
Tôi nhíu mày:
- Nhưng đợi tới lúc đó, mày lớn rồi, làm sao đi học được nữa?
Hồng Hoa lộ vẻ băn khoăn:
- Em cũng chẳng biết! - Rồi nó cắn môi, quả quyết - Thì em cứ... đi học đại!
Tôi định tọt miệng "Mày lớn tồng ngồng, sức mấy người
ta nhận mày vô học" nhưng may sao, tôi tốp lại kịp. Nếu tôi ngứa mồm nói ra, chắc Hồng Hoa càng buồn gấp bội.
Câu chuyện giữa hai đứa tôi lại rơi vào im lặng. Không khí tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng còi xe từ tít ngoài đường vọng vào, và đôi khi tôi tưởng như nghe được cả tiếng cây uể oải vặn mình trong vườn.
Tôi hít một hơi đầy lồng ngực để mong giảm bớt cảm giác nặng nề. Đồng thời tôi cũng tự trách mình, sao tự dưng đi hỏi chuyện về gia cảnh Hồng Hoa làm gì cho rắc rối không biết.
Đang lúng túng chưa biết nên làm gì để phá vỡ bầu không khí nặng nề đó, bỗng dưng tôi sực nhớ đến con sáo, liền hớn hở khoe:
- € nè, con sáo của tao biết chào mày rồi nghen!
Hồng Hoa tươi ngay nét mặt:
- Chào em hả?
Tôi gật đầu:
- Ừ, hôm qua tao dạy nó suốt cả buổi chiều.
Bỗng Hồng Hoa "hứ" một tiếng:
- Suốt buổi chiều đâu mà suốt buổi chiều! Hôm qua anh đi học đến năm giờ mới về kia mà!
Tôi gãi đầu, ấp úng:
- Thì vậy! Nhưng mà từ năm giờ trở đi, tao dạy nó nói đến tận tối mịt.
Rồi tôi liếc Hồng Hoa, nhăn mặt trách:
-Mày sao ưa bắt bẻ quá! Tao nói lộn có chút xíu mà mày cũng cãi tới cãi lui!
Hồng Hoa cười:
- Ai bảo anh nói lộn chi!
Không thèm cãi nhau với nó, tôi rảo bước lại phía gốc khế cạnh giếng nước, nói:
- Mày lại đây tao bảo nó chào mày cho nghe!
Không đợi tôi gọi đến lần thứ hai, Hồng Hoa vội vã chạy lại đứng bên cạnh tôi.
Tôi dòm con sáo, hắng giọng bảo:
- Sáo ơi, chào đi!
Con sáo của tôi hôm nay dễ thương hết biết! Tôi vừa nói xong, nó vui vẻ đáp lại liền:
- Chào anh Kha! Chào anh Kha!
Vừa chào nó vừa nhảy tưng tưng quang lồng cánh đập cả vào các thanh gỗ.
Tôi khoái chí khen:
- Giỏi lắm! Nhưng thôi, mày đừng chào tao nữa! Mày chào người đứng bên cạnh tao đây nè!
Tôi chỉ tay vào người Hồng Hoa. Nhưng con sáo không thèm dòm tôi mà đưa mắt ngắm nghía mấy trái khế đong đưa trước mặt nó.
Tôi kiên nhẫn nhắc:
- Chào đi chứ! Hôm qua tao dạy mày những gì, mày còn nhớ không?
Con sáo không màng trả lời tôi. Nó cứ nhảy qua nhảy lại, mắt thì nhìn tận đâu đâu, ra vẻ ta đây không còn nhớ gì hết, nhà ngươi đừng có mà hỏi han lôi thôi.
Tôi giận tím ruột nhưng không biết làm sao. Hồng Hoa đứng bên cạnh hết nhìn con sáo lại quay sang nhìn tôi khiến tôi không dám liếc nó một cái.
Suy tính một hồi, thấy không có cách nào hơn là năn nỉ, tôi đành phải cất giọng dịu dàng:
- Sáo ơi, chào đi chứ! Mày ngoan lắm mà! Nói câu gì hôm qua tao dạy mày đó!
Không biết cảm động trước cái giọng nịnh nọt của tôi hay vì nhảy lâu mỏi cẳng, con sáo của tôi liền đứng yên, cúi đầu nhìn xuống.
Tôi mừng rơn, gạ:
- Chào đi! Chào Hồng... gì đó!
Nghe tôi nhắc tuồng, con sáo hình như chợt nhớ ra. Nó liền hoan hỉ kêu lên: