Hoàng lên tiếng trước .
-Cô ấy tên là Ú , gọi thế cho tiện .
Duy nói , phớt lờ đi câu hỏi của hoàng .
-Ồ , vậy mà bây giờ mới biết . Đúng là người thế nào thì tên như thế , rất đặc biệt và thú vị .
Hoàng thích thú .
-Anh lại định trêu đùa với Ú à ?
Minh quay ra sau hỏi .
-Không biết , cũng có thể nghiêm túc và cũng có thể là trêu đùa .
Hoàng nói nước đôi .
-Nếu anh trêu đùa thì hãy tránh xa cô ấy ra .
Minh nói một cách nghiêm túc .
-Còn nếu anh nghiêm túc thì 3 người chúng ta cạnh trang công bằng .
Duy lên tiếng .
-Đúng , hai chúng em quyết định như thế . Còn anh thì thế nào ?
Minh gật đầu đồng tình với Duy rồi hỏi Hoàng .
-Một cuộc vui mà anh không có mặt thì không được rồi .
Hoàng cười tươi .
-Đây không phải là cuộc chơi , em thực sự nghiêm túc .
Duy quay ra sau nói .
-Thế thì được , chúng ta cạnh tranh công bằng . Không ai được nhường ai , nếu cô ấy chấp nhận ai thì hai người còn lại phải rút lui . Anh cũng thật không ngờ có ngày 3 anh em mình lại cùng đổ trước một cô gái . Nhưng cũng công nhận rằng cô ấy đẹp , đẹp theo một cách khác biệt chứ không như những cô gái mà anh từng gặp trước đây . Có lẽ quyết định theo đuổi cô ấy là đúng , tuy vậy lần này anh không nghĩ mình sẽ thắng một cách tuyệt đối . Hai đối thủ của anh quá nặng kí .
Hoàng vừa nói vừa cười .
-Có lẽ quyết định của em cũng đúng .
Minh cười .
Còn Duy thì im lặng .
Và chiếc xe lướt nhanh hơn trên con đường . Ba người con trai , ba chàng hot boy cùng quyết định sẽ tranh giành một cô gái . Một trận chiến sẽ sắp được xảy ra . Nếu nói rằng tình yêu sét đánh là không có thì đó quả là một điều sai lầm lớn.
------
Hình như cô ấy tự tử.
Cuối cùng thì cũng đã tới nhà Nó .
Nhưng mà khổ nổi là cái chuông đã bị ai phá mát tiêu .
-Ú ơi ra mở cửa .
Minh gọi .
Nhưng đáp lại là một sự im lặng đến đáng sợ .
-Có lẽ cô ấy giận hai anh em mình nên không chịu mở cửa đó anh .
Minh nói trong thất vọng tràn trề .
-Chờ đi thêm vài phút nữa , nếu cô ấy không ra thì tụi mình gọi thêm lần nữa vậy .
Hoàng nói nhẹ nhàng .
2 phút , 5 phút , 7 phút , 10 phút , 15 phút .. vẫn không thấy động tĩnh gì .
-Đại ca à , hay là làm cách nào đó đi . Chứ đứng chờ trong vô vọng thế này thì tụi em về đây . Mệt lắm rồi , trưa 12 giờ , chưa có gì vào bụng . Đã thế còn đứng dưới cái nắng như thế này thì có mà chết à .
Thằng Hải – em út của hội than vãn .
-Thôi , không lằng nhằng nhiều lời . Tất cả đậu xe lại cho nghiêm túc , anh em nhảy cổng vào nhà .
Hoàng cười tươi phấn khởi .
-Ok .
Tất cả đồng thanh với vẻ mặt rất chi là vui sướng .
Và sau một thời gian vất vả thì tất cả đã có mặt tại trước cửa chính của căn nhà .
-Anh này , làm sao mà mở cửa này được đây ?
Việt hỏi và đưa tay lên cái khóa cửa .
-Tích
Cánh cửa được mở ra . Thì ra là nó không khóa cửa .
-Cửa không khóa , anh em ta đột nhập thôi .!!!
….
-Có ai ở nhà không ???
Hoàng hỏi .
Nhưng tất cả đều im lặng .
-Có khi nào cô ấy đi đâu rồi không ?
-Không đâu , lúc sáng cô ấy trông mệt lắm nên chắc là chỉ ở nhà mà thôi .
Hoàng trả lời đầy tự tin .
-Hay là cô ấy đang tắm nhỉ ?
Hải cười toe toét hỏi .
-Đồ đê tiện .
Minh gõ vào đầu Hải một cái thật mạnh .
-Hay là cô ấy bị bệnh nặng ? Có lẽ là cô ấy mệt quá nên sinh bệnh luôn thì sao ?
Việt nói trong nghi ngờ , đồng thời đưa hai tay lên vuốt cằm như mấy cao nhân thời xưa .
-Thế thì chắc cô ấy đang ở trong phòng rồi .
Tùng lên tiếng .
Và rồi mỗi người tìm một phòng , chạy lui chạy tới để tìm nó .
-AAAAAAAAAAA !!!
Tiếng hét của Hải làm cho cả nhóm giật mình .
Trên giường là nó với mái tóc rối tung , mặt mày bạc tái và trên chiếc chăn có một vết đỏ loang dài .
-Có chuyện gì vậy ?
Tất cả chạy lại hỏi Hải
-Hình như cô ấy tự tử .
Hải vừa nói vừa chỉ tay vào trong.
Chỉ là nhầm thôi mà.
-Mày nói sao ?
Cả lũ đồng thanh chạy đến .
-Hình như cô ấy tự tử , nhìn kìa .
Rồi tất cả cùng dành nhau chạy vào phòng để xem .
-Ú ơi ú .
Minh gọi trong lo lắng .
Nhưng đáp lại là sự im lặng vô cùng .